Xưa, có một anh học trò nghèo rất
thông minh, thuê một căn nhà ở
trọ trong phố. Đối diện với nhà
anh là nhà một bà cụ chuyên nghề
quay tơ, có một cô con gái út rất
nết na thùy mị, chăm việc bếp
núc.
Bà cụ thường đe bọn thanh niên
hàng xóm: - Có già ở đây, bọn bây
đừng hòng léng phéng đến con út.
Một ngày kia. Lúc bà cụ đang
quay tơ, cô út nấu ăn dưới bếp,
anh học trò cầm một cái chén nhỏ
xíu sang nhà bà cụ: - Thưa bác,
hôm nay cháu nấu ăn quên mua
nước mắm, bác cho cháu xin một
muỗng.
Thấy anh học trò ăn nói dễ thương
nên bà cụ cũng dễ dãi: - Ừ con cứ
xuống bếp nói con út đưa cho.
Anh học trò đi xuống bếp, giấu cái
chén tỉnh bơ: - Cô út, bác nói cô
cho tôi... nắm tay cô một chút.
Cô út sợ quá la toáng lên: - Má ơi!
Anh này ảnh kêu...
- Thì mày để cho nó một chút. Có
mất cái gì đâu!
Cô Út đành đứng im cho anh nắm
tay. 3 bữa sau, anh học trò lại
sang: - Thưa bác, cho con xin một
củ hành nhỏ.
- Con cứ xuống bếp nói con Út đưa
cho.
Anh ta lại xuống bếp: - Cô Út, bác
nói cô cho tui hun cô một cái.
Cô Út la lớn: - Má ơi! Anh này ảnh
đòi...
- Thì mày cứ để cho nó một chút...
Cô Út đành để cho anh ta hun. Cứ
thế khi thì hạt tiêu, trái ớt, khi thì
muỗng muối, hạt đường, cô Út cứ
đành phải “cho một chút...". Một
thời gian sau, anh ta đã được ở...
rể nhà bà cụ.