Một anh nọ có tính sợ vợ vô cùng
và ngu hết chỗ nói, bởi thế suốt
đời cứ bị ăn hiếp mà không làm
sao được. Anh ta biết thế là nhục,
mắc cỡ với anh em, song cứ phải
cắm cúi phục tùng theo lệnh bà.
Một lần, có bạn ở xa tới thăm, anh
ta đến năn nỉ với vợ:
- Bữa nay tui có khách, vậy mẹ
mày để tôi làm chồng một hôm,
bao giờ có mặt khách đến thì mẹ
mày để cho tôi cự nự la lối gì thì
la. Chớ không khách khứa bảo vợ
ăn hiếp chồng thì nhục cả.
Chị vợ thấy chồng nói thế cũng
ưng thuận để đẹp mặt cả đôi và
được tiếng với anh em. Anh ta
được như ý nên tự tung tự tác
quát nạt om sòm, chị vợ không hé
răng nửa lời. Bạn bè thấy thế cũng
khâm phục. Bữa ăn, mâm cơm
được dọn lên một cách ngon lành
đầy đủ, tuy thế anh ta vẫn:
- Nào, tô canh này sao mẹ nó nấu
mặn quá thế này?!
- Chao ôi! Món xào gì mà lại thế
này?!
- Đĩa thịt làm sao mà nấu như
vậy?!
Thấy chồng chê bai đủ thứ, chị vợ
vẫn vui vẻ lễ phép với chồng.
Được nước, anh chồng như chim
sổ lồng quên cả phận mình, nên
lên mặt quá. Ngó đi ngó lại không
còn gì để chê được nữa, khi thấy
vợ bưng thêm nước mắm lên, anh
ta nhận lấy rồi nói:
- Này mẹ nó, sao chén nước mắm
này không hâm lên?
Nghe nói vậy, mọi người bò lăn ra
cười. Chị vợ mắc cỡ không nhịn
được cái ngốc của chồng mới bước
lại túm tóc anh ta tẩn cho một
trận.